Buổi sáng, nắng ghé vào nhà rất sớm. Ánh sáng tràn qua cửa sổ, nằm yên trên mâm cơm như một tấm khăn mỏng.
Bà Năm đặt chiếc bát men trắng có vết rạn hình hoa xuống trước mặt mình. Chiếc bát ấy đã theo bà nhiều năm, quen thuộc như một người bạn cũ.
An ngồi đối diện. Khi xoay người lấy chén nước mắm, khuỷu tay cậu khẽ chạm vào chiếc bát của bà.
“Cạch.”
Chiếc bát lăn nhẹ, dừng lại. Trên miệng bát xuất hiện một vết sứt nhỏ.
An đứng sững. Tim cậu đập nhanh.
Bếp tròn mắt, ôm gấu Mật sát hơn:
“Anh An…”
Bà Năm nhìn chiếc bát. Bà không nói gì, chỉ đặt lại ngay ngắn rồi tiếp tục ăn cơm.
An cúi đầu. Cơm trong miệng bỗng nhạt. Cậu lén xoay chiếc bát, để mặt sứt quay vào trong.
Ba Lâm nhìn thấy. Ba đặt đũa xuống:
“Có chuyện gì vậy con?”
An lắc đầu:
“Dạ… không.”
Mẹ Hạ nhìn An, giọng nhẹ mà rõ:
“Con có điều gì muốn nói với cả nhà không?”
An cắn môi. Cậu muốn yên. Nhưng trong lòng cậu cũng muốn nói ra.
Bà Năm xoay chiếc bát lại. Vết sứt lộ ra, nhỏ và rõ.
“Bát sứt rồi.” Bà nói, giọng bình thản.
An hít sâu:
“Dạ… con lỡ tay.”
Nói xong, cậu thấy lòng nhẹ hơn.
Ba Lâm gật đầu:
“Con nói thật là tốt.”
Bếp thì thầm:
“Anh nói thiệt.”
Mẹ Hạ mỉm cười:
“Vết sứt giúp chiếc bát kể thêm một câu chuyện.”
An ngẩng lên:
“Bát hư rồi hả mẹ?”
Mẹ lắc đầu:
“Bát đổi hình. Giá trị vẫn còn.”
Bà Năm cầm chiếc bát, xoay nhẹ trong tay:
“Chiếc bát này theo bà mấy chục năm. Trầy, rạn, rồi sứt. Mỗi vết là một đoạn đời.”
An nhìn chiếc bát. Vết sứt không còn đáng sợ.
“Con xin lỗi bà.” An nói.
Bà Năm xoa đầu An:
“Con dám nói thật, bà thấy yên.”
Ba Lâm nói thêm:
“Việc xảy ra rồi. Cách con đối diện làm nên con người.”
An ăn tiếp. Cơm lại có vị.
Ngoài cửa, gió sáng thổi nhẹ. Mâm cơm trở lại tròn đầy theo cách riêng của nó.
Chiếc bát men bị sứt nằm đó, yên.
Nó không chỉ là cái bát, mà là một bài học nhỏ giữa mâm cơm.
BÀI HỌC NHẸ NHÀNG
Nói thật giúp lòng nhẹ và việc trở nên tròn.
Sai sót không làm con nhỏ đi, cách con đối diện giúp con lớn lên.
