Con người, để trở nên một người trưởng thành, đều trải qua quá trình chuyển hóa. Bởi lẽ, thông thường, con người bị bao bọc bởi những lớp kén, hay bởi những xiềng xích, kìm giữ làm cho con người không được tự do làm mọi điều mong muốn.
Câu chuyện Cậu bé và chiếc kén bướm: Có một cậu bé, một ngày nọ, trên đường về nhà, cậu trông thấy một chiếc kén bướm đang động đậy. Bên trong chiếc kén, một chú bướm non thỉnh thoảng lại cựa quậy, nỗ lực xé chiếc kén đang bao bọc để được thoát ra ngoài, được tự do. Cậu bé quan sát chiếc kén rất lâu. Mỗi lúc, lỗ trên kén chỉ rộng ra một chút. Sau nhiều giờ quan sát, cậu trở nên nóng lòng, muốn quá trình thoát ra ngoài của chú bướm non được nhanh hơn. Đến trưa, khi thấy giờ cơm đã đến, biết rằng đã đến lúc mình cần về nhà, cậu bé đã không kiên nhẫn được nữa, cậu liền quyết định dùng tay xé chiếc kén, nghĩ rằng bằng cách đó, sẽ giúp cho chú bướm được ra ngoài sớm hơn, ít nỗ lực hơn. Sau khi cậu hành động, một chú bướm non xuất hiện trước mặt cậu, hai cánh nhỏ bắt đầu cựa quậy, và rồi, chú bướm bắt đầu đập cánh, bay lên. Tuy nhiên, chỉ sau vài cú đập cánh, chú bướm rơi xuống đất, nằm bất động, và sau đó, chú không còn sống nữa. Lúc này, cậu bé mới nhận ra bài học, nếu một chú bướm tự mình xé kén thoát ra, thì mới đủ sức mạnh, đủ trưởng thành để tiếp tục cuộc sống. Nếu can thiệp vào quá trình trưởng thành tự nhiên đó, thì dù vì thương yêu, cũng không phải là một sự giúp đỡ cần thiết và nên làm.
Câu chuyện Quả trứng gà: Vỏ trứng gà nứt ra do tác động từ bên trong thì là sinh mệnh. Vỏ trứng gà nứt do tác động từ bên ngoài, thì là thức ăn. Con người cũng vậy, trưởng thành từ bên trong, là chuyển hóa, còn nếu ai đó đợi bối cảnh xảy ra, buộc phải thay đổi, thì tác động từ bên ngoài vào, họ là thức ăn của xã hội.
Thông thường, con người đợi đau khổ đến mới chịu trưởng thành. Đau khổ đến mà vẫn chưa trưởng thành, đau khổ lớn hơn sẽ đến để buộc con người trưởng thành. Nếu đau khổ lớn hơn đến mà con người vẫn chưa trưởng thành, mất mát sẽ đến để khiến cho con người trưởng thành. Vậy, thay vì đợi đau khổ, mất mát xảy ra buộc con người phải trưởng thành, thì có một con đường nhẹ nhàng hơn, đó là vì yêu thương mà chuyển hóa. Bởi lẽ, vì bản thân, vì gia đình, vì tổ chức, vì xã hội, con người có thể chủ động chuyển hóa, phá bỏ những lớp kén bao bọc, chặt đứt mọi xiềng xích để trở nên con người tự do, đạt được mọi điều mong muốn một cách chủ động và chịu trách nhiệm.
