Trưa hôm đó, nắng đứng thẳng trên mái tôn. Trong bếp, nồi cơm đã nguội bớt. Hạt cơm không còn bốc hơi, nằm yên trong thố.
An ngồi vào mâm, nhìn đồng hồ treo tường. Kim phút đi qua con số mười hai từ lâu.
“Ba chưa về hả mẹ?” An hỏi.
“Ba còn sửa cửa cho người ta.” Mẹ Hạ đáp.
An thở ra một tiếng. Cậu gắp cơm, nhai chậm. Cơm nguội. Không dẻo như mọi khi.
Bếp ngồi bên, ăn rất ngoan. Nhóc vẫn thấy ngon.
Một lát sau, cửa kéo vang lên. Ba Lâm bước vào, mồ hôi lấm tấm trên trán, áo thấm nắng.
“Ba về trễ.” Ba nói, giọng nhẹ.
Ba rửa tay, ngồi xuống mâm. Ba múc canh, ăn cơm nguội như bình thường.
An nhìn ba, buột miệng:
“Cơm nguội rồi.”
Ba ngẩng lên, cười:
“Ừ. Nhưng bụng ba đói.”
Mẹ Hạ nói thêm:
“Ba làm xong việc mới về.”
Bà Năm đặt chén xuống:
“Cơm nguội vì chờ. Chờ cũng là một việc.”
An im lặng. Cậu nhìn đôi tay ba. Những vết chai sần rõ hơn dưới ánh trưa.
“Ba sửa cửa cho ai vậy?” An hỏi.
“Cho cô Bảy đầu ngõ. Cửa kẹt, mưa gió tạt vào.” Ba đáp.
An gật đầu. Trong đầu cậu hiện ra hình ảnh cánh cửa được sửa, khép lại yên.
An múc thêm cơm, thấy hạt cơm vẫn trắng. Cậu chợt hiểu: cơm nguội không phải vì ai quên, mà vì có người đang làm việc cho người khác được yên.
An nói nhỏ:
“Cơm nguội… cũng được.”
Ba cười hiền:
“Vậy là ngon rồi.”
Bếp ngẩng lên:
“Cơm nguội mà có ba ăn chung là ngon.”
Cả nhà cười.
Gió trưa thổi qua cửa sổ. Mâm cơm tiếp tục, yên và đủ.
Cơm nguội buổi trưa đã làm xong việc của nó:
nhắc một đứa trẻ nhìn thấy công sức âm thầm phía sau một bữa ăn.
BÀI HỌC NHẸ NHÀNG
Mỗi bữa cơm mang theo công sức của ai đó.
Hiểu được điều này, lòng con tự nhiên dịu lại.
Biết ơn làm mọi thứ trở nên ngon hơn.
